Singapore thắt chặt chính sách tiền tệ giữa rủi ro kép tăng trưởng – lạm phát
Cơ quan Tiền tệ Singapore (MAS) quyết định thắt chặt chính sách tiền tệ trong bối cảnh kinh tế phát tín hiệu giảm tốc, với GDP quý I/2026 thấp hơn kỳ vọng và giảm theo quý. Lý do không nằm ở lạm phát hiện tại, mà ở nguy cơ giá năng lượng leo thang.

Cụ thể, Cơ quan Tiền tệ Singapore (MAS) ngày 14/4 quyết định tăng nhẹ độ dốc của biên độ tỷ giá danh nghĩa hiệu quả của đô la Singapore (S$NEER), đồng thời giữ nguyên độ rộng và mức trung tâm. Đây là lần điều chỉnh đầu tiên sau ba kỳ họp liên tiếp giữ nguyên chính sách, cho thấy ưu tiên kiểm soát rủi ro lạm phát đang quay trở lại.
Dữ liệu công bố cùng ngày cho thấy GDP quý I/2026 tăng 4,6%, thấp hơn mức kỳ vọng 5,9%. Đáng chú ý, nền kinh tế giảm 0,3% so với quý IV/2025 theo quý. Động lực tăng trưởng đang phát tín hiệu suy yếu sớm hơn dự kiến.
Ở chiều ngược lại, lạm phát lõi tháng 2 chỉ ở mức 1,4% so với cùng kỳ. Tuy nhiên, MAS đã nâng dự báo lạm phát năm 2026 lên 1,5%–2,5%, từ mức 1,0%–2,0%. Rủi ro vì vậy không nằm ở hiện tại, mà nằm ở các cú sốc chi phí phía trước.
MAS cảnh báo xung đột Trung Đông có thể đẩy giá năng lượng tăng, kéo theo chi phí nhập khẩu leo thang. Với một nền kinh tế phụ thuộc lớn vào thương mại như Singapore, áp lực này có thể lan nhanh vào giá trong nước. Lạm phát nhập khẩu vì thế trở thành biến số khó kiểm soát.
Ông Chua Hak Bin, kinh tế trưởng Maybank, nhận định tác động từ chiến tranh Iran sẽ nghiêng về phía lạm phát nhiều hơn tăng trưởng. Ông cho rằng không thể loại trừ khả năng MAS tiếp tục thắt chặt trong kỳ họp tháng 7. Đây là tín hiệu cho thấy chu kỳ chính sách có thể chưa dừng lại.
Trong khi đó, ông Edward Lee, kinh tế trưởng Standard Chartered, đánh giá bước đi của MAS là thận trọng. Theo ông, rủi ro lớn nằm ở lạm phát vòng hai và kỳ vọng lạm phát. Nếu hai yếu tố này tăng lên, dư địa nới lỏng chính sách sẽ bị thu hẹp nhanh chóng.
Về bản chất, việc điều chỉnh S$NEER đồng nghĩa với việc cho phép đồng đô la Singapore tăng giá nhanh hơn. Điều này giúp giảm áp lực nhập khẩu lạm phát, nhưng đồng thời có thể ảnh hưởng đến năng lực cạnh tranh xuất khẩu. Bài toán đánh đổi vì thế trở nên rõ nét hơn.
Điểm đáng chú ý là MAS hành động khi tăng trưởng đã chững lại. Điều này cho thấy chính sách đang chuyển sang trạng thái phòng ngừa rủi ro, thay vì hỗ trợ tăng trưởng. Một lựa chọn mang tính đi trước, nhưng cũng thu hẹp dư địa linh hoạt.
Trong kịch bản cơ sở, MAS có thể tiếp tục điều chỉnh theo hướng thận trọng, theo dõi sát diễn biến giá năng lượng. Nhưng nếu cú sốc chi phí lan rộng, áp lực thắt chặt bổ sung là khó tránh. Khi đó, chi phí chính sách sẽ dần bộc lộ.
Ngược lại, nếu tăng trưởng toàn cầu suy yếu mạnh hơn dự kiến, Singapore có thể rơi vào thế lưỡng nan. Lạm phát chưa hạ nhưng tăng trưởng giảm tốc sâu hơn. Và khi đó, dư địa chính sách sẽ trở nên hạn hẹp hơn bao giờ hết.
Vương Anh




















