Chuyên gia Dragon Capital: Đừng dồn tiền vào ngân hàng, đâu là cơ hội sinh lời 15–17%?
Dragon Capital cho rằng trong bối cảnh lãi suất không còn ở vùng thấp và nhiều biến số vĩ mô đan xen, việc dồn toàn bộ tiền vào ngân hàng không còn là lựa chọn tối ưu. Câu hỏi đặt ra là kênh nào an toàn, mà là cơ hội sinh lời đang nằm ở đâu.

Trong bối cảnh nhiều biến số đan xen, lời khuyên từ Dragon Capital không dừng lại ở việc chọn kênh đầu tư, mà nằm ở cách phân bổ tài sản. Khi lãi suất không còn ở vùng thấp, bài toán không phải là “gửi hay đầu tư”, mà là cân bằng giữa an toàn và tăng trưởng.
Tại sự kiện Investor Day quý I, ông Đặng Thanh Tùng, Giám đốc Nghiệp vụ cấp cao tại Dragon Capital, cho rằng nền kinh tế Việt Nam đang đối mặt với “phép thử” từ giá năng lượng khi dầu neo ở mức 100–110 USD/thùng. Đây là cú sốc mang tính toàn cầu, nhưng Việt Nam vẫn kiểm soát tương đối tốt nhờ đa dạng hóa nguồn cung và duy trì vận hành ổn định Nhà máy Lọc dầu Nghi Sơn – đơn vị cung cấp khoảng 35% xăng dầu trong nước.
Áp lực lớn hơn nằm ở độ kéo dài của giá dầu cao. Nếu duy trì trong 9–12 tháng, lạm phát có thể tiệm cận vùng 4,5–5% và tăng trưởng GDP có thể giảm khoảng 0,5–1 điểm phần trăm. Tuy vậy, theo ông Tùng, mức lạm phát này vẫn trong tầm kiểm soát và tăng trưởng của Việt Nam vẫn thuộc nhóm cao trong khu vực.
Ở góc nhìn dài hạn, triển vọng kinh tế vẫn là điểm tựa. Mục tiêu tăng trưởng GDP 10% được đánh giá có cơ sở khi nền kinh tế đã đạt khoảng 8% trong năm trước, đi kèm các động lực như giải ngân FDI, đầu tư công đạt đỉnh 5 năm và tổng kim ngạch xuất nhập khẩu vượt 900 tỷ USD.
Về chính sách, dư địa tài khóa được cho là còn lớn, cho phép Chính phủ tiếp tục hỗ trợ tăng trưởng thông qua đầu tư công và các biện pháp giảm thuế. Trong khi đó, tỷ giá được dự báo chỉ biến động trong khoảng 1–3%, phản ánh sự ổn định tương đối của đồng nội tệ dù chịu áp lực từ bên ngoài.
Mặt bằng lãi suất hiện tại không còn “rẻ”, nhưng vẫn ở mức phù hợp để hỗ trợ tăng trưởng. Trong kịch bản thuận lợi, khi các yếu tố quốc tế hạ nhiệt, chính sách tiền tệ có thể chuyển sang hướng linh hoạt hơn, tạo thêm dư địa cho các kênh tài sản rủi ro.
Trong bối cảnh đó, chiến lược đầu tư không còn mang tính một chiều. Theo ông Tùng, việc phân bổ tài sản cần phụ thuộc vào khẩu vị rủi ro của từng cá nhân, thay vì chạy theo một kênh duy nhất.
Với nhà đầu tư chấp nhận rủi ro cao, thị trường chứng khoán vẫn là lựa chọn đáng cân nhắc. Sau các nhịp điều chỉnh, định giá đã trở nên hấp dẫn hơn, trong khi triển vọng tăng trưởng kinh tế đến năm 2030 vẫn tương đối rõ ràng.
Ở chiều ngược lại, với nhóm ưu tiên bảo toàn vốn, các kênh như tiền gửi hoặc trái phiếu vẫn đóng vai trò quan trọng trong danh mục, đặc biệt trong giai đoạn thị trường còn nhiều biến động.
Tuy nhiên, điểm chung được nhấn mạnh là cổ phiếu vẫn nên chiếm một tỷ trọng nhất định. Đây là kênh gắn trực tiếp với tăng trưởng kinh tế và có khả năng phản ánh các chu kỳ mở rộng trong dài hạn.
Đáng chú ý, ông Tùng cho rằng lãi suất tăng không hoàn toàn tiêu cực nếu đi kèm với tăng trưởng kinh tế. Trong bối cảnh GDP duy trì ở mức 8–10%, thị trường chứng khoán vẫn có dư địa tăng trưởng hai chữ số, thậm chí có thể đạt 15–17% tùy theo từng ngành và cổ phiếu.
Điều này cho thấy kỳ vọng lợi nhuận không biến mất, nhưng đang trở nên chọn lọc hơn. Khi dòng tiền không còn rẻ, khả năng phân bổ và lựa chọn tài sản sẽ quyết định phần lớn hiệu quả đầu tư.
Mạnh Huyền












